fbpx

NUÔI DẠY CON GÁI : “NÊN YÊU THƯƠNG + NGHIÊM TÚC DẠY BẢO” (PHẦN 2)

0 Comment

4. Không ôm đồm làm hộ con, để con tự giải quyết các công việc của bản thân.

Các nghiên cứu về tâm lí học trẻ em chứng mình rằng: Trong giai đoạn tiểu học, tính chủ động trong hoạt động tâm lí của đứa trẻ tăng mạnh. Chúng thích tự mình thử sức và trải nghiệm. Chính vì vậy, chúng ta phải hết sức tôn trọng nguyện vọng độc lập của con. Hãy để con học cách tự mình giải quyết tốt công việc của bản thân. Ví dụ như để con tự mặc quần áo, tự rửa mặt chải đầu, tự mình sắp xếp dụng cụ học tập, tự mình thu gọn những đồ chơi, vật dụng không chơi nữa, để gọn sách vở đã xem xong vào chỗ cũ…

Khi bọn trẻ lớn lên, chúng ta phải dần buông tay, giao quyền chủ động giải quyết từng việc một cho chúng. Chỉ khi chúng ta tin tưởng con, thì con mới cố gắng làm thật tốt các công việc của chúng được.

Các bé gái thường nổi bật ở tính cẩn thận và nguyên tắc, các bé trai lại nổi trội ở tính sáng tạo và hiếu động. Do đó khi giải quyết công việc, các bé gái có thói quen làm rất nghiêm chỉnh. Đây cũng chính là nguyên nhân lí giải tại sao các bé gái thường được khen là “ngoan ngoãn, khéo léo”.

Tuy nhiên có rất nhiều việc không mang tính cố định, có thể có nhiều phương án xử lí tình huống để cho ra một kết quả, những lúc này tính cẩn thận và nguyên tắc quá đôi khi lại bất lợi. Lấy ví dụ như việc mặc quần áo cũng có nhiều cách. Khi mặc một chiếc áo nhiều cúc, các bé gái đều tuân thủ “quy tắc”, cài hết không chừa cái cúc nào. Ngược lại, các bé trai vì muốn nhanh hơn, sẽ nghĩ cách cởi một vài cúc sau đó mặc và cởi trực tiếp như đối với áo chui đầu.

Bên cạnh việc an tâm vì con gái chỉn chu và cẩn thận, chúng ta cũng nên dạy con linh hoạt ứng biến trong các trường hợp. Điều này giúp cho các bé gái vận dụng linh hoạt ưu thế khéo léo và nguyên tắc, kết hợp với ứng biến nhanh nhạy.

Tính tế, tỉ mẩn là những nét tính cách trời sinh của rất nhiều bé gái. Chúng ta phải nắm bắt được đặc điểm này, dạy con làm nhiều việc hơn nữa. Những công việc phát huy tính tỉ mẩn, kiên nhẫn như khâu vá, sắp xếp căn phòng của mình, cắm hoa…nếu không được bồi dưỡng để các con phát huy thì thật lãng phí. Sự hướng dẫn và động viên khích lệ sẽ khiến các bé gái hăng hái làm tốt công việc hơn nữa.

5. Dám buông tay, có ý thức để con gái trải nghiệm khó khăn.

Chúng ta hãy thay đổi quan niệm cũ: Vượt qua những thử thách khó khăn không chỉ là việc của đàn ông con trai. Nữ giới cũng cần tích cực trải nghiệm khó khăn thử thách, để trưởng thành và độc lập, tự chủ hơn.

Ngày nay, tấm gương về những người phụ nữ trẻ độc lập, tự tin, gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp không còn hiếm. Nếu chúng ta vẫn giữ lối suy nghĩ đàn bà con gái cần được che chở thì thật quá lạc hậu. Hãy kể cho con những tấm gương phụ nữ xuất chúng, hãy cho con thấy phụ nữ có thể làm được thật nhiều việc trên đời, không thua kém gì nam giới.

6. Khéo léo từ chối các yêu cầu vô lí của con.

Rất nhiều đòi hỏi của bọn trẻ xuất phát từ hứng thú nhất thời hoặc do tò mò. Những đòi hỏi dạng tùy hứng như thế này nhiều khi là vô lí, không cần thiết.

Nhiều bà mẹ không muốn làm con buồn nên đã tặc lưỡi đáp ứng các đòi hỏi vô lí của bọn trẻ. Bên cạnh đó cũng có một số bà mẹ mặc dù biết yêu cầu của con là vô lí, nhưng lại không biết làm cách nào để từ chối. Hoặc có những trường hợp, vì sợ xấu hổ khi con ăn vạ ở chỗ đông người nên đành dẹp yên cơn nhõng nhẽo của con bằng cách đáp ứng cho xong chuyện.

Trẻ con không phải sinh ra đã biết điều gì nên hay không nên làm. Tư duy của trẻ con đơn giản và trong sáng, chúng lớn lên từng ngày với những thứ chúng học được. Vì vậy chúng ta cần từ từ dạy cho con hiểu giữa mong muốn và khả năng là hai phạm trù khác nhau. Chỉ cần chúng ta đưa ra những lí do thấu tình đạt lí, thì bọn trẻ sẽ không còn cớ để mè nheo nữa. Đương nhiên có những đứa trẻ không chỉ nghe lí lẽ mà chịu yên, nên vẫn lăn ra ăn vạ, mặc kệ những lời giải thích của người mẹ. Lúc này, chúng ta vẫn phải kiên quyết theo nguyên tắc của mình, không nên chiều con vô lí khiến con học thói xấu hễ muốn gì là đòi bằng được. Sau một hồi khóc lóc vô ích, con sẽ tự khắc dừng lại.

Bạn hãy đặt ra các quy ước trong gia đình và thực hiện nghiêm túc. Con sẽ quen với việc chấp nhận các quy ước đã thỏa thuận. Còn nếu chúng ta nhân nhượng và không nhất quán, hay thậm chí là dọa dẫm những lời rất mạnh như “Con không tắt tivi là mẹ ném đi đó! Con còn đọc truyện cả ngày không chịu làm bài tập là mẹ xé hết truyện đi đó”…thực sự không đem lại hiệu quả. Mẹ cần mềm mỏng nhưng có lí và nhất quán từ đầu đến cuối trong các quy tắc đã thống nhất với con.

Chúng ta hãy tưởng tượng ra một tình huống từ chối như sau:

Trước khi đi ngủ, con gái muốn ăn socola, nhưng chúng ta không cho con vì con đang bị sâu răng. Đứa con gái nhất quyết không chịu. Thấy vậy, chúng ta cũng mất kiên nhẫn, bắt đầu thuyết giáo cho con một bài, mắng con tại sao không biết phải trái, không chịu vâng lời.

Nếu sự việc phát triển đến mức như vậy, thì không đơn giản là chúng ta đang từ chối yêu cầu vô lí của con nữa, mà là đang “phủ nhận” đứa con, đang phê bình chúng không biết thông cảm cho chúng ta. Điều này khiến trẻ không cảm nhận được tình yêu của người mẹ dành cho nó, thậm chí còn cho rằng mẹ không yêu mình nữa.

Bằng sự cương quyết nhưng với thái độ ôn hòa, bằng lời cứng rắn nhưng đầy tình yêu thương, con sẽ hiểu. “Sở dĩ mẹ từ chối yêu cầu của con là vì yêu cầu đó có hại cho sức khỏe của con, mà mẹ thì luôn mong con khỏe mạnh.” Cách nói này khiến con hiểu rằng chúng ta chỉ là đang từ chối đòi hỏi vô lí của con, chứ chúng ta vẫn rất yêu con.

7. Nghiêm khắc dạy con không có nghĩa là đánh mắng.

Một số bà mẹ đi theo chiều hướng cực đoan. Vừa mới nói không được chiều con, là lập tức thay đổi 180 độ, chuyển từ cách dạy con theo kiểu nuông chiều sang cách dạy nghiêm khắc theo kiểu quát mắng, thậm chí đòn roi. Thế nhưng chúng ta đều biết rằng con gái có lòng tự trọng rất cao, tinh thần các bé rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương.

Đánh mắng con nói chung đã là không nên, đánh mắng con gái lại càng không nên. Chúng ta không thu được thành công khi sử dụng các biện pháp hà khắc này, ngược lại có khi con còn bị tổn thương, chống đối người lớn, hoặc tới mức nghĩ quẩn và làm những việc dại dột như bỏ nhà ra đi, tự tử…

Vậy chúng ta nên làm thế nào để tránh được cách dạy con theo kiểu đó?

Chúng ta thường có thói quen dùng việc chửi bới để giải tỏa tâm trạng bực bội của bản thân. Đứng ở vai người lớn, người làm cha mẹ, đôi khi chúng ta tức giận mất kiểm soát mà buông lời lẽ nặng nề với con. Nhiều người còn cho rằng “thương cho roi cho vọt”, chấn chỉnh và dạy bảo con bằng đòn roi hoặc mắng mỏ hòng mong con nên người. Nhưng cách này làm thực sự không phù hợp trong thời đại này.

Bằng tinh thần tôn trọng con, yêu thương con, chúng ta hoàn toàn có thể dạy con nên người bằng thái độ ôn hòa và lời lẽ văn minh. Có thể đôi khi bạn nóng giận, nhưng hãy nhớ kiểm soát lời lẽ và hành vi của mình. Bởi nếu chúng ta dùng vũ lực để dạy con, vô tình chúng ta dạy con giải quyết các vấn đề bằng bạo lực, hung hăng, mất kiểm soát.

Nếu chúng ta có thể kiểm soát được cảm xúc của bản thân, thì chắc chắn sẽ không còn tồn tại cách dạy con theo kiểu đánh mắng nữa. Ngoài ra, khi đầu óc tỉnh táo, chúng ta sẽ tìm ra được nhiều cách giáo dục hiệu quả hơn nữa để giải quyết các vấn đề gặp phải.

Ai cũng có lòng tự trọng, đặc biệt là con gái thì độ nhạy cảm rất cao, sự tổn thương khi bị xúc phạm đến lòng tự trọng cũng rất lớn. Trong quá trình dạy con gái, chúng ta phải hết sức cẩn thận. Nếu thấy con mắc lỗi, hãy nhẹ nhàng và bình tĩnh nói chuyện với con. Tuyệt đối không được quát mắng con trước đám đông, nhất là đối với những đứa trẻ đang ở tuổi chớm dậy thì vì lúc đó là thời kì con có ý thức rất cao về bản thân, về lòng tự trọng. Chúng ta hoàn toàn có thể đợi đến khi về nhà, rồi hẵng nói rõ về việc lúc trước, giải thích cho con tại sao chúng ta lại ngăn chặn hành động đó của con, và cách làm nào là đúng đắn.

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: