fbpx

NUÔI DẠY CON GÁI : “NÊN YÊU THƯƠNG + NGHIÊM TÚC DẠY BẢO” (PHẦN 1)

0 Comment

Con gái thường được cả gia đình “nâng như nâng trứng”, là trung tâm đón nhận mọi tình yêu thương.Nhiều lúc chúng ta yêu con không đúng cách, chiều con thái quá nên vô tình đẩy con vào tình thế khó khăn, như không có cơ hội để trưởng thành, ích kỉ, không biết đúng sai, phải trái… Chính vì vậy, nuôi dạy con gái không chỉ cần tình yêu thương mà còn cần cả sự nghiêm túc dạy bảo.

1. Hãy coi cách nuôi dạy con gái “không nuông chiều” là một sứ mệnh.

Nhìn đứa con gái vừa xinh xắn đáng yêu, vừa nũng nịu nhẹ nhàng, biết nói những câu “ngọt như mía lùi”, bậc cha mẹ nào mà chẳng thấy mềm lòng. Nhưng đôi khi chúng ta, vì sợ con gái mong manh quá, không chịu được gian khó, mà thường chiều chuộng, làm hết việc thay con, chăm chút cho con quá mức. Vô tình, sự yêu chiều con thái quá đó lại khiến con gái trở nên yếu ớt, không biết làm việc gì, hoặc đôi khi còn trở nên ngỗ ngược, khó bảo. Có những cô con gái khiến cho không ai có thể chịu được ngoài cha mẹ, và gặp rất nhiều khó khăn khi ra ngoài xã hội, khó hòa đồng, khó tự lập…Chắc chắn, không một ông bố bà mẹ nào muốn thế. Vậy thì, điều đầu tiên là phải bỏ ngay thói quen nuông chiều vô lối với con gái.

Cha mẹ cần hiểu rằng con gái cũng là một thành viên độc lập trong gia đình. Chúng ta phải tôn trọng mọi quyền lợi của con. Chẳng hạn như để con lên tiếng, để con bày tỏ quan điểm, để con xắn tay tham gia vào các công việc, để con giúp đỡ chúng ta…Những bé gái như vậy chắc chắn sẽ không ngồi đợi những thành quả mà cha mẹ đã xây sẵn, chúng sẽ tiếp xúc với nhiều điều mới mẻ và có cơ hội trưởng thành.

Cách dẫn dắt và giáo dục đúng đắn là yếu tố quan trọng trong quá trình trưởng thành của con trẻ. Hãy lắng nghe những lời nói dưới đây của một bà mẹ.

“Yêu thương con có thừa nhưng tôi vẫn nuôi dạy con trong kỉ luật cần thiết. Khi con học cách mặc quần áo, tôi dạy con cách xỏ tay, chui áo, cài cúc, gấp đồ. Lên tiểu học, con không thích làm các bài tập toán, tôi kiên nhẫn giảng giải cho con nhiều lần, sau đó để con tự hoàn thành bài tập. Cho dù con không muốn làm, tôi cũng không cho phép con từ bỏ…

Con gái tôi thường nói đùa rằng tôi là mẹ sư tử. Nhưng bây giờ hãy nhìn xem, con tôi đã lên lớp 5, không những có thể tự chăm sóc bản thân mà còn biết quan tâm đến bố mẹ, biết có trách nhiệm với công việc được giao. Tôi thực sự cảm thấy ấm lòng và yên tâm khi được ngồi thưởng thức bữa cơm đơn giản do con tự tay nấu vào những ngày mẹ bận rộn hay được uống cốc nước cam con mang đến vào những lúc ốm mệt. Tôi biết rằng con có thể tự chăm sóc được cho chính mình khi không có mẹ ở bên, con cũng có được tinh thần trách nhiệm với những người xung quanh. Tôi tin rằng con tôi có thể tự tin trưởng thành từng ngày.”

Cha mẹ không cần thiết phải làm “thần hộ mệnh” của con gái, quan trọng là phải dạy con các kĩ năng sống. Từ những kĩ năng trong việc tự chăm lo cho bản thân, đến các kĩ năng trong học tập, giải quyết công việc, giao tiếp với xã hội…, nếu chúng ta tận tâm dạy dỗ, đứa trẻ hoàn toàn lĩnh hội được, và đó mới chính là thứ con gái cần được trang bị để trưởng thành, hạnh phúc. Nếu làm được như vậy chúng ta xứng đáng được xếp vào hàng ngũ những cha mẹ có “cảm nhận về sứ mệnh, có tinh thần trách nhiệm”.

2. Mẹ là người thầy tốt nhất của con.

Có nhiều bà mẹ không nỡ nghiêm khắc với con gái mình. Họ hi vọng có thể giao phó trách nhiệm dạy con cho một giáo viên nào đó. Tuy nhiên, đối với các bé gái, người mẹ chính là cô giáo tốt nhất giúp con trưởng thành.

Một tờ báo từng đăng câu chuyện như sau:

Có một người mẹ “hết lòng vì con”, chăm sóc từng li từng tí cho đứa con gái gần chín tuổi của mình. Mỗi sáng người mẹ này quết thuốc đánh răng, rửa mặt cho con, “hầu hạ”  đứa con ăn sáng, sau đó đưa con đến trường. Buổi tối, bà tắm rửa, phục vụ hoa quả, sữa nóng cho con, còn phải ngâm nga hát để dỗ con ngủ. Cuối tuần, khi con học đàn violon, bà giúp con bê đàn, vở nhạc, lại còn chuẩn bị hoa quả, bánh mì, trong lúc đó cô bé vừa đeo tai nghe nghe nhạc vừa nhảy nhót.

Một lần, người hàng xóm nhìn thấy bé gái nên mời bé gái ăn vải. Bé gái ngạc nhiên không biết đây là quả gì. Sau khi biết đây là quả vải, cô bé cảm thấy vô cùng kì lạ nên hỏi: “Quả vải cháu ăn ở nhà màu trắng, tại sao quả vải của bác lại màu đỏ ạ?” Hóa ra ở nhà khi ăn bất cứ loại quả nào, người mẹ đều giúp con gái bóc vỏ hoặc cắt sẵn, thậm chí còn bày ra đĩa, cắm sẵn dĩa, để tiện cho con ăn.

Làm sao chúng ta dám bảo đảm rằng đứa trẻ trong câu chuyện trên lớn lên sẽ thành người? Trong tương lai, nó sẽ làm nổi việc gì đây? Người mẹ cưng chiều con gái quá mức độ như vậy, e rằng sẽ làm hại con.

Cưng nựng, chiều chuộng con hết lòng hết sức, không để con phải đụng tay đụng chân làm bất cứ một việc gì như vậy khiến con cái coi việc cha mẹ chăm sóc mình như một nghĩa vụ đương nhiên, dần dần, trong mắt chúng, cha mẹ không là gì cả. Nếu cứ như vậy, cho dù chúng ta giáo dục thế nào đi chăng nữa, chúng cũng sẽ không nghe theo. Đối với những đứa trẻ ngỗ ngược do được cưng chiều, dù giáo viên có tốt đến mấy cũng rất khó uốn nắn.

Chính vì vậy, muốn nuôi dạy con gái một cách có hiệu quả, chúng ta phải vứt bỏ ngay phương pháp giáo dục theo kiểu cưng chiều vô độ. Thay vào đó hãy lựa chọn một phương pháp giáo dục đúng đắn.

“Dạy con từ thuở còn thơ”. Ngay từ khi con còn rất nhỏ, chúng ta cũng đã có thể bắt đầu thực hiện việc giáo dục con. Bằng thái độ ôn hòa, bằng tình yêu thương không bờ bến của người mẹ, bằng sự hiểu biết và thực hiện đúng phương pháp, chúng ta có thể tự tin nuôi dạy con gái nên người.

Mẹ An rất yêu con gái mình. Lúc nào cũng chiều chuộng, luôn sợ con gặp phải trở ngại, không nỡ để con động tay vào mọi việc. Khi con gặp phải khó khăn, người mẹ sẽ đổ lỗi cho ngoại cảnh. Khi con làm việc gì đó thất bại, người mẹ lại an ủi: “Con đã rất xuất sắc rồi”…Cách làm này của người mẹ khiến An không hề thỏa mái.

Thực ra, hành động của mẹ An về cơ bản đã biến thành sự “nịnh nọt”. Những điều An nghe được từ mẹ mình đều là những lời “nói dối”. Cô bé này không cảm nhận được sự tôn trọng, dần dần có cảm giác không thỏa mái.

Chúng ta cứ nghĩ rằng làm như thế là cách bảo vệ con tốt nhất. Nhưng thực tế điều đó chỉ khiến đứa bé không học được hay làm tốt được bất cứ việc gì. Quan trọng hơn là cách làm đó không thể hiện được sự tôn trọng của chúng ta đối với đứa trẻ. Chúng ta nên tin rằng con gái mình có thể trau dồi được nhiều kiến thức, rèn luyện được nhiều kĩ năng. Đồng thời hãy tin rằng chúng có thể giải quyết tốt rất nhiều việc dựa vào năng lực của bản thân. Sự tôn trọng của chúng ta đối với con gái cũng giúp chúng nhận thức được về bản thân một cách chính xác, giúp chúng tự tin hơn khi bước vào đời.

3. Thống nhất cách nuôi dạy con và tạo bầu không khí gia đình hòa thuận.

Khi gia đình có thêm thành viên mới, cuộc sống vợ chồng nhiều khi cũng xuất hiện các mâu thuẫn. Nếu bố mẹ suốt ngày ông chẳng bà chuộc với nhau, đứa con, mà nhất là con gái vốn rất nhạy cảm, sẽ cảm thấy bất an. Ngược lại, nếu không khí gia đình đầm ấm, bố mẹ bàn bạc cùng nhau để thống nhất cách dạy con, con cái cũng ngoan ngoãn và nghe theo sự chỉ đạo của cha mẹ, vợ chồng tránh được cảnh bất hòa.

Mọi người vẫn ví con gái như bảo bối trong nhà. Thế nên có rất nhiều bà mẹ dồn sự chú ý vào con. Tuy nhiên, khi chúng ta “chuyên tâm” vào đứa con gái, nghĩa là các thành viên khác sẽ bị “bỏ rơi”. Điều này chính là mồi lửa âm ỉ cháy của mọi mâu thuẫn gia đình.

Vì vậy, cho dù chúng ta may mắn có được một cô công chúa đáng yêu thì cũng không nên dồn mọi sự chú ý vào nó, mà nên san sẻ đều cho tất cả các thành viên khác trong gia đình. Hãy quan tâm một chút đến cha/mẹ của đứa trẻ. Nếu nhà có người lớn tuổi thì phải thường xuyên ân cần hỏi han. Như vậy, tất cả các thành viên trong gia đình đều cảm nhận được tình yêu thương ấm áp. Và cô con gái cũng không vì độc chiếm được tình yêu của cha/mek mà trở lên nhõng nhẽo hay kiêu căng ích kỉ. Ngược lại, chúng sẽ học hỏi được cách quan tâm đến người khác từ trong chính cách hành xử của cha mẹ mình.

Việc tạo ra nhiều cuộc trò chuyện trong gia đình sẽ gắn kết các thành viên lại với nhau. Mọi người đều được thỏa mái nói lên ý kiến của mình, từ đó đưa ra quyết định thống nhất để giải quyết các công việc chung. Đây cũng chính là phương thức trao đổi tự nhiên nhất, chân tình nhất giữa chúng ta với con cái.

Chúng ta có thể trao đổi với con gái về rất nhiều vấn đề trong cuộc sống. Ví dụ như: cần phải sắm sửa thêm vật dụng gì mới trong nhà, lễ tết đi đâu chơi, còn có thể thảo luận về những bộ phim mà cả gia đình đều muốn xem, hay phát biểu ý kiến về các hiện tượng phổ biến trong xã hội hiện nay…

Khi dạy con gái, chúng ta cần đặc biệt chú ý lắng nghe tiếng nói của con. Trước tiên chúng ta hãy để con nói lên cảm nhận của bản thân. Sau đó chúng ta mới nói lên lí do tại sao bố mẹ lại cần con làm như thế. Điều này sẽ giúp chúng ta hiểu rõ được tâm tư của con, con cũng có thể cảm nhận được thế khó của người làm cha mẹ.

Trong phần lớn các gia đình có con gái, các ông bố thường dành tình cảm đặc biệt cho con, mức độ thân thiết của con gái với bố đôi khi còn cao hơn cả con gái với mẹ. Có những ông bố yêu chiều con gái một cách mù quáng, con đòi gì cũng được, chi bao nhiêu tiền cũng không tiếc, khi con gái bị mẹ mắng thì ngay lập tức bênh con chằm chặp. Chúng ta cần nhớ rằng, dù có yêu thương con gái như thế nào đi chăng nữa, các ông bố, bà mẹ cũng không nên mù quáng nuông chiều con hết mức. Hãy cùng người kia trao đổi bàn bạc để thống nhất cách nuôi dạy con, tránh tình trạng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Con gái vốn rất nhạy cảm, sẽ không “tâm phục khẩu phục” nếu bố nói một đằng, mẹ làm một nẻo.

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: